Skip Ribbon Commands
Skip to main content

TƯ DUY ĐỘC ĐÁO VÀ BẢN SẮC VĂN HÓA TÀY QUA TẬP THƠ: PHÁC NOỌNG DÚ TIN PHẠ QUÂY CỦA DƯƠNG KHÂU LUÔNG

Khi đọc tập thơ song ngữ Tày- Việt: Phác noọng dú tin phạ quây (Gửi em ở phương trời xa) của Dương Khâu Luông tôi không khỏi ngỡ ngàng trước những lời thơ tưởng như đơn giản nhưng càng đọc tôi càng phải suy ngẫm về thái độ đặt bút của nhà thơ, thận trọng trong cách sử dụng ngôn từ và ý tứ, đa mảng đề tài, đa cảm xúc vừa trữ tình, vừa mộc mạc, vừa gần gũi thân thương. Câu thơ không hề to tát về chữ nghĩa nhưng cứ thấm và lòng người đọc. Tôi yêu phong cách thơ Dương Khâu Luông - một nhà thơ Tày nặng tình, nặng nghĩa với quê hương, với dân tộc mình. Bản sắc văn hóa bản địa có lẽ đã trỗi dậy trong lòng nhà thơ kể từ khi cầm bút. Từng cái cây, ngọn cỏ, dòng suối, con sông; từng con vật thân thuộc và cả những con đường, những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm hay dữ dội cứ lặng lẽ hiện lên trong thơ Dương Khâu Luông. Mỗi lần cầm một quyển thơ nào đó của anh, tôi lại nghĩ về trái tim của người cầm bút trước những dự định sáng tác của mình. Đọc thơ anh tôi có thêm niềm tin nghị lực trong cuộc sống. Một nhà thơ dân tộc, một người con của núi đã lớn lên trên mảnh đất sẵn có những cảnh vật tươi đẹp, hoang sơ, không gian trong trẻo, sơn thủy hữu tình. Phải chăng bản Hon và hồ Ba Bể quê anh cùng nét văn hóa Tày đã làm nên một phong cách thơ anh riêng biệt khó lẫn với ai.

      Đến với tập thơ bạn đọc sẽ được thưởng thức những giá trị vốn rất thiết thực, những cảnh vật, những điều rất gần gũi quanh ta mà vẫn có cảm giác lạ lẫm trước những lời thơ dung dị.

Nẳm ăn pâu hết lóa hẩư co mạy

Cần hâư nghị ám pâu tẻo đảy pền mạy quỷ

(Cái bìu tưởng chỉ làm xấu cho cây

Có ai nghĩ chỗ bìu làm nên gỗ đẹp)

Hai câu thơ mộc mạc nhưng là một phát hiện tinh tế, một lời chia sẻ đầy ý nghĩa về thân phận con người, vẻ đẹp bên trong con người, sâu xa hơn là giá trị con người và quyền sống của con người.

Trong bài “Mừa bản – Về bản”chỉ đọc thoáng qua thôi nhưng cũng đủ thấy ám ảnh bởi tứ thơ như một lời nhắn gửi tâm tình, thủ thỉ mà lại rất sâu xa. Bài thơ có cách nói thân thương, nhẹ nhàng mà nhấn mạnh được vào thực tế cuộc sống không mấy tích cực đang diễn ra. Chính thực tế đó đã làm đau trái tim nhà thơ, khiến người đọc cũng bùi ngùi tiếc nuối trước những biến động của cuộc sống mỗi ngày.

Đin lẩy, sluôn, nà vằn tảy cẳp

Tổng quảng cốp lỏn tiểng háng pay

(Đất ruộng, rẫy, vườn ngày thêm chật

Đồng vắng thưa dần tiếng ếch kêu).

Lời thơ đau đáu hoài niệm, có mối tình nào đã khẽ chạm lòng nhà thơ, trái tim đa sầu đa cảm ấy đã làm nên những câu thơ "mềm yếu". Mềm yếu đến nao lòng. Cái đẹp của sự khiêm tốn mà vẫn bao la ý tình.

Quá chang bản cỏn kha tàng ỷ

Chứ vằn chẩp noọng tùm bá căn.

(Đi trong bản nhỏ con đường nhỏ

Nhớ ngày tránh lối chạm vai em).

Những kỷ niệm xưa luôn ùa về trong anh. Lời thơ giản dị như chính con người miền núi bản làng quê anh vậy. Thơ anh luôn nặng tình với quê hương. Tôi tìm thấy trong thơ anh "một Giang Nam"(*) với những hình ảnh thơ mộc mạc và đằm thắm cứ len lỏi trong suốt tập thơ. Cái "tôi" đa tình không tránh khỏi của nhiều thi sĩ, song tôi thích cái "đa tình" trong lối viết của anh. Tình yêu trong thơ anh luôn say đắm. Anh say đắm trong tình yêu. Anh say đất, say trời, say cả núi non...Thơ anh vùi trong ưu tư khi mỗi độ mùa xuân về. Những cuộc chia tay khi tan hội “lồng tồng” cứ dùng dằng lưu luyến đến nao lòng.

Slán hội dá chài dom đảy ăn còn

Au mà lườn chang cừn nòn bấu đắc

Chứ noọng tỏt còn, chứ mừng noọng lẳp

Còn dò pây đảy, chứ noọng hết lừ đây?

(Tan hội rồi anh giữ được quả còn

Đem về nhà đêm đêm không ngủ được

Nhớ em tung còn, nhớ tay em bắt

Quả còn cất được, cất sao nổi nỗi nhớ em đây ?)

Ôi! một nhà thơ dân tộc Tày, đã "khoe" một cách khéo léo phong tục tập quán và những nét đẹp của lễ hội mùa xuân quê mình, một lễ hội ai đã đến một lần chẳng thể nào quên. Trong tình yêu lứa đôi và tình yêu thương của người Tày luôn gắn kết với câu then, tiếng lượn, câu hò và cả những hoạt động dân gian như tung còn, đánh yến.Tất cả đã làm nên một tình yêu đẹp trong thơ anh.

Mùa xuân trong thơ Dương Khâu Luông cứ thổn thức mãi theo nhịp còn bay liệng, thấp thoáng những bóng hồng ẩn hiện. Để rồi thốt lên theo nhịp rung động con tim. Bản viết bằng tiếng Tày cứ âm vang, lan tỏa trong lòng người đọc. Tôi thấy mình may mắn khi cùng là dân tộc Tày với anh, vì thế có thể theo chân những bài thơ Tày mà anh đã viết. Tôi thấy có cả thời thiếu nữ của mình trong đó.           

Không chỉ vậy, bên cạnh những bài thơ về tình yêu lứa đôi tôi còn thấy anh có những bài thơ viết về tình làng, nghĩa xóm, về tình yêu con người rất cảm động. Bài " Bản thiếu vắng một người" là một bài thơ trải lòng mang một ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Tôi thấy cách viết của anh rất lạ và hiếm gặp. Đọc xong bài thơ tôi thấy nó cứ ám ảnh mãi. Một con người khi còn sống luôn làm “chuyện” ngược đời khiến ai cũng khó chịu nhưng khi con người ấy không còn nữa thì nhà thơ"Mỗi lần về bản tôi lại nhớ - Bản thiếu vắng một người". Hai câu thơ kết cứ xoáy sâu vào lòng người đọc. Có thể nói thơ anh đã cho người đọc một sự cảm nhận và suy nghĩ đa chiều trước các hiện tượng, vấn đề của cuộc sống.

Với cái nhìn tinh tế của anh, mọi vật xung quanh được liên tưởng, có thể là những lời thơ dí dỏm nhưng lại chân thành, nghiêm túc, thẳng thắn chỉ ra những điều muốn và không muốn cứ tồn tại theo lẽ của quy luật tự nhiên.

Chang đông mì lai dưởng mạy

Tọ cẩn mì bại co mạy cải

Pjai slung, cáng lì

Chỏa ngàu khăm.

 

(Trong rừng có nhiều loại cây

Nhưng rất cần có những cây cổ thụ

Thân khỏe cành vươn

Tỏa bóng mát).

     Đúng là cuộc sống muôn hình vạn trạng, cái muôn hình đó mới làm nên một xã hội, vẻ ngoài câu thơ có phần triết lý nhưng bên trong nội dung câu từ lại rất nghiêm ngặt về mặt chỉnh thể nghệ thuật đối lập.

Tọ cụng mì bại co mạy cải

Tỉnh chang cuông quoác.

(Nhưng cũng có những cây cổ thụ

Bên trong ruột rỗng).

Và xã hội luôn phải biết chấp nhận như một thách thức về con người của hai mặt tích cực và tiêu cực. Thế giới luôn tồn tại hai mặt của vấn đề. Thơ anh có cái nhìn bao quát tổng thể các vấn đề nhãn quan trong cuộc sống con người cũng như thế giới xung quanh. Và đây câu thơ sau mang tính thực tế song cũng đa nghĩa:

Xa hoi lẻ vẳm mừng chắng lụ.

(Mò ốc chỉ biết được bằng tay).

Có thể nói, trái tim nhà thơ luôn mãi thổn thức trước những sự vật, sự việc mang ý nghĩa liên tưởng tuy đơn giản và tưởng như giáo điều mà lại rất sâu xa. Đó là sự phát hiện độc đáo chứ không phải giáo điều. Thơ anh viết nhiều về cây cỏ và cũng nhiều phát hiện, nhiều định nghĩa chi tiết ẩn về nhân sinh quan. Vậy mà không hề trùng lặp, nhàm chán.

Hết cần Tày bấu chắc phuối Tày

Táng slừ co mạy bấu mì cốc

Mạy buốt kheo tọ slim lẻ đỏi.

(Là người Tày không biết nói tiếng Tày

Như cái cây không biết đâu là gốc

Cây có xanh nhưng hồn cây sẽ héo).

Tôi rất đồng tình với anh, tiếng mẹ đẻ là thiêng liêng cao quý, người Kinh hay người Tày, người Nùng, người Dao...cũng vậy. Mỗi dân tộc đều có những phong tục tập quán và có những quan niệm khác nhau. Biết yêu tiếng mẹ là yêu quê hương mình và biết trân trọng dân tộc mình. Nhà thơ Dương Khâu Luông đã luôn tự hào về cội nguồn dân tộc và lấy đó làm điều hãnh diện của mình. Anh viết rất nhiều thơ tiếng Tày. Điều đó khẳng định tình yêu quê hương da diết của anh.

Ở một bài thơ khác ta lại thấy cách so sánh trong thơ của anh cũng rất độc đáo:

Hạng pác pi co mạy diển chắng oóc đảy fác

Au mà chỏi khảy pền co gia quỷ

Tởi cần tó hèn pền co fác

Tọ hết lừ đảy quỷ bặng co gia.

(Hàng trăm năm cây nghiến mới sinh ra tầm gửi

Đem chữa bệnh thành bài thuốc quý

Người đời cũng dễ thành tầm gửi

Nhưng sao được quý như cây thuốc).

Lời thơ như một lời nhắn gửi trong cuộc sống đầy ý nhị nhưng rất sâu sắc. Câu thơ ngắn mà ý nghĩa sâu thẳm tận đáy lòng người đọc.

Đọc thơ của nhà thơ dân tộc Tày Dương Khâu Luông ta như được quay ngược lại thời gian, khiến người đọc phải tìm tòi suy ngẫm.    

Khỏn hin khao eng slâư slíc

Dú tẩư kỵ vằng nhằng chỏi lủng phúc phích.

(Hòn cuội trắng tinh sạch sẽ

Ở tận đáy sông vẫn lấp lánh sáng).

Bốn mùa xuân - hạ- thu- đông cứ vần xoay trong tập thơ của Dương Khâu Luông. Tôi để ý hầu như mùa nào cũng được nhà thơ đả động đến, mỗi bài thơ mang một phong cách tâm hồn khi da diết, khi vui cười, khi như trò chuyện, khi như chiêm nghiệm, ưu tư...Tất cả những tâm trạng đó đã thổi hồn vào tập thơ song ngữ của anh những cảm xúc yêu và nhớ, hai tâm trạng đặc biệt trong lòng tác giả đã làm nên bài thơ "Slì thu".

Kha khuổi cỏi dằng luây

Slâư bặng vằn slao ón

Tha cần hâư mjạc pện

Slì thu đạ mà thâng.

(Dòng suối nhẹ êm trôi

Trong như thời con gái

Mắt ai duyên đến vậy

Mùa thu đến thật rồi).

Tiếc và tiếc cho một thời đã đi qua, kỷ niệm còn nguyên mà người đã đi đâu. Câu thơ như muốn níu kéo lại cả không gian và khung trời của mùa thu, cái se sắt của sự chuyển đổi giao mùa có ai nghĩ lại ngỡ ngàng đến vậy, không lung linh nhưng trong trẻo đôi mắt em thì còn gì trong hơn. Hơn nữa cái trong trong mắt em còn chứa đựng cả sự sâu thẳm trong tâm hồn. Một sự ví von so sánh thật độc đáo. Đối với Dương Khâu luông thương người đồng nghĩa với thương cả những con vật, cỏ cây, đó là đặc điểm khác biệt trong thơ anh. Bài thơ " Những con ngựa thồ" hay " Với cây mọc trên bức tường hoang" là những bài thơ đều có cách nói mộc mạc, thẳng thắn không vòng vo, nhưng lại đầy suy ngẫm và trách nhiệm.

 

Dú tềnh pướng fa loảng

Bấu mì đin khún

Bấu mì cần chướng

Co mạy vận slổng

Nó ón kheo buốt mừa tó fạ

Slứn đang hây.

 

(Trên bức tường hoang

Không đất màu

Không người chăm

Cây vẫn sống

Những búp xanh vươn lên trời

Kiêu hãnh).

Ống kính quan sát của nhà thơ đi đến từng ngóc ngách của cuộc sống, cả cái cây mọc trên bức tường hoang cũng đi vào tâm tư và thổn thức không kém như đối với một con người. Nhà thơ ngập ngừng, "hổ thẹn" trước sức sống kỳ diệu, mạnh mẽ của một sinh vật tưởng chừng như không thể sống nhưng lại từ đó toát lên một phẩm chất kiên cường, kiêu hãnh quả là thật đáng trân trọng. Thơ anh nâng niu từng con chữ là như vậy, đọc rồi muốn đọc nữa. Thơ anh như một con đường mới lạ, có gì đó níu giữ, đã đi qua rồi còn nhớ mà muốn quay lại.

Noọng slao Tày nủng slửa xàm đây mjạc

Tỉ phố quảng mì lai mòn lạ lác

Mjác chập noọng hăn ún dú chang slim.

(Cô gái Tày mặc áo chàm xinh xắn

Giữa phố phường bao điều lạ lẫm

Chợt gặp em sao bỗng thấy ấm lòng).

Chất thẩm mĩ trong thơ Dương khâu Luông được thể hiện bởi những bài thơ ngắn mà giàu cảm xúc tự nhiên không hề gượng ép. Ai đó đã học cách viết của anh nhưng thật khó. Chỉ có anh - một người con của bản, sinh ra tắm nước suối nguồn, lớn lên cùng cỏ cây của quê hương anh mới có cái hiểu sâu sắc đến như vậy. Chàng trai bản Hon đã đi những bước đi vững vàng, khỏe khoắn trên con đường sáng tác thơ song ngữ của mình. Cái cô gái Tày nào đó của bản cứ vấn vương mãi trong thơ anh, để rồi "Giữa phố phường bao điều lạ lẫm - Chợt gặp em sao bỗng thấy ấm lòng". Thân thiện, gần gũi đấy nhưng cũng đầy trắc ẩn, cõi lòng nhà thơ quả nhiên nhiều cung bậc tình cảm.                                    

Án lài mạy chắc co mạy kỷ lai pi

Lỏi kén lụ ón

Tua cần chắc lọ pi, ten

Tọ lừ chắc đảy slim slảy ón lụ kén ?

(Đếm vân cây biết cây bao nhiêu tuổi

Lõi cứng hay mềm

Con người biết rõ tuổi tên

Nhưng làm sao biết được

Lòng người mềm hay cứng?)

Những lúc bình yên, thư thái thả mình trong giấc ngủ sâu và tỉnh dậy, nhà thơ lại cảm nhận những sắc màu thiên nhiên tươi tắn, cảnh vật thơ mộng, cả những âm thanh tiếng chim ríu ran. Và tuổi thơ lại ùa về trong bước chân tung tăng đến trường của đàn em nhỏ. Sự bình yên thơ mộng mà cuộc sống nào cũng phải ao ước.Thiên nhiên trong thơ anh cũng tinh túy và chan chưa đầy màu sắc. Thiên nhiên của vùng cao Việt Bắc có gì đó hoang sơ nhưng đẹp như một bức tranh thủy mặc, như chính lời thơ anh đã thể hiện.

 

Chẳng ỏn đua nòn lậc đây

Boỏng sloai chang sluôn nộc lỏn

Chẳng ỏn phấu noọng pây slon

Dọc dạch kha càm nộc kéo

Chẳng ỏn mé ứ lủc nòn

Tổng kheo

Nộc bên

Khao xoác.

(Trưa hè ríu ran chim hót

Bình yên đàn em đến lớp

Tung tăng chân sáo trên đường

Bình yên lời mẹ ru con

Đồng xanh

Cò bay

Trắng muốt).

Trong bài "Khi chưa yêu" thể hiện một tình yêu luôn khao khát hướng tới một tình yêu đẹp. Nhà thơ như vị khách cứ lưu luyến dòng sông, và chỉ muốn giữ mãi cái vẻ đẹp trẻ trung của nó, cái êm dịu, cái dịu dàng duyên dáng thời thiếu nữ, thời chưa yêu. Cách so sánh như thể làm minh chứng khi thời gian đã đổi thay, và tình yêu có lúc cũng không còn được vẹn nguyên như cũ. Từ đó nhà thơ đã khao khát có một tình yêu đẹp.Tình yêu đó luôn được sẻ chia, thông cảm và hướng tới một tình yêu ngày càng đẹp hơn. Lời thơ anh chân thành khao khát, dạt dào tình cảm, khẳng định tình yêu trước sau như một.

Pửa chằng điếp

Noọng pện kha tả luay hiến mỏp

Điếp căn dá

Noọng pện fa lạo nhịnh nam cồm

Ngoòng lừ noọng vận lẻ kha tả luay

Sle cừn vằn pỉ ngoòng lồng pay đảy áp.

(Khi chưa yêu

Em như dòng sông chảy dịu dàng

Khi yêu nhau rồi

Em như bờ rào có nghìn gai sắc

Thà em cứ là dòng sông chảy hiền hòa

Để anh đứng trên bờ ngày đêm khao khát).

Tiếng lòng cứ bật lên, niềm tin yêu cuộc sống mỗi ngày đã làm thơ anh thêm phong phú, đa dạng, đậm chất trữ tình và lối tư duy giàu bản sắc dân tộc. Câu thơ nhuộm màu thiên nhiên, chan chứa màu xanh của núi rừng, màu đỏ của con đường đi, cháy lên nỗi nhớ để trở về với quê mẹ thân yêu. Câu thơ găm vào nỗi nhớ của người đi xa quê để tìm đến chốn bình yên của lòng mình.                      

Pây khảu đông tỉnh tiểng nộc lỏn

Xa đảy tỷ chẳng ỏn

Khảu sluôn chồm bjoóc phông

Xa đảy tỉ chẳng ỏn…

(Vào rừng nghe chim hót

Ta tìm được chốn bình yên

Vào vườn ngắm hoa nở

Ta tìm được chốn bình yên…)

Tình yêu trong thơ anh cũng là một mảng đề tài phong phú, có nhiều cách nói hay khiến lời thơ nặng nghĩa ân tình. Cái "tình" trong thơ anh mãi trói chặt hồn thơ bởi câu từ không cầu kỳ, hoa mỹ mà dân dã, bình dị, bao dung. Ấy vậy mà trong mỗi bài thơ lại rất đằm thắm, sâu sắc.

Hại nghé slim tàu cúa noọng lẻ pha tu ăn lườn quẹng

Chài xẹ xa đảy cái slìa khỏa sle khay khẩu pây

Hại nghé slim tàu cúa noọng lẻ kha tả quẹng luay

Chài xẹ xa đẩy ăn lừa sle lòi khẩu đảy

Hại nghé slim tàu cúa noọng lẻ tôổng quảng quẹng xát

Chài xẹ xa đảy nộc duốc bên pjốc tứn slắc kheo…

(Nếu trái tim em là cánh cửa ngôi nhà vắng

Anh sẽ tìm được chiếc chìa khóa để mở

Nếu trái tim em là dòng sông vắng lặng

Anh sẽ tìm được con thuyền để bơi vào

Nếu trái tim em là cánh đồng hiu quạnh

Anh sẽ tìm được cánh cò bay thức dậy màu xanh…)

"Thơ" và " em" cứ bện vào nhau, bất chấp mọi hoàn cảnh, thời gian để hướng về một tình yêu đẹp, một tình yêu luôn sẵn sang sẻ chia để đi đến bến bờ hạnh phúc.

Anh cũng rất có duyên với thơ tình và có duyên viết về mùa thu. Mùa thu trong thơ anh tĩnh lặng đến bồn chồn, còn " em" cô gái của cuộc đời đã cho anh niềm đam mê con đường nghệ thuật và trở nên một nhân vật trữ tình, một biểu tượng nghệ thuật đẹp trong thơ anh.                                    

                        

Kỷ lai slì thu pây quá dá

Nâư nảy slì thu tẻo mà thâng

Đông pù mạy cỏi dằng tối bâư

Phạ slung vạ kheo slâư

Noọng dỏm dó oóc tàng hết slướng…

(Bao nhiêu mùa thu đi qua

Sáng nay mùa thu lại đến

Rừng lặng lẽ thay lá

Trời cao mải miết xanh

Em ra đường lặng lẽ làm duyên…)

Đi xa rồi trở về, một lần nữa ta lại chạnh lòng qua lối viết của anh. Con đường quê thân quen vẫn thế, cái bản nhỏ vẫn thế, núi vẫn đứng đợi một người...thế mà cứ mỗi lần trở về anh lại xuất khẩu thành thơ. Bài thơ " Lối về " là một niềm vui khó tả khi tiết trời vào xuân, nhà thơ đón tết tại quê nhà, hoa đào trước ngõ đã khiến con đường đậm hương vị ngày xuân trên quê hương yêu dấu.                                                                               

Lỏ mà bjoóc mác tào

Fông đáo sle lẳp thả

Mà vạ bản chin chiêng

Bấu lăng dung tồng đảy.

(Hoa đào đợi trước ngõ

Đón ta lên nhà sàn

Được về bản ăn tết

Không còn gì vui hơn).

Tình bạn trong thơ Dương Khâu Luông cũng được giãi bày bằng những suy nghĩ và những chiêm nghiệm sâu xa. Cuộc sống xã hội và con người luôn bị lệ thuộc vào đồng tiền, đồng tiền có thể dễ làm sai lệch hướng đi, tình bạn có thể khác đi khi vật chất chen vào điều khiển nó. Đó là điều cũng thường hay gặp trong cuộc sống. Nhà thơ nhắn gửi bằng sự trải nghiệm và những lời lẽ chân thành.

Pẳng dạu cáp căn đây

Mưn chèn choán khảu pay

Diền bấu mì pẳng dạu

(Bạn bè thân thiết nhau

Khi đồng tiền len vào

Không còn tình bạn nữa).

Thơ anh viết về mùa đông cũng thật dễ thương, xúc động.

Mơ một cánh tay ủ ấm

Để ta thương cả mùa đông.

Một câu thơ cũng đủ ủ ấm cho cả mùa băng giá. Tình yêu đã làm ngọn lửa cháy cả sự cô đơn. Vắng em có sao đâu! Có tình yêu trong lòng trái tim sẽ được ủ ấm..

Một sự so sánh tưởng không có gì mới nhưng ngẫm nghĩ mới thấy còn ít người viết điều này thành thơ. Một sự so sánh giản dị nhưng lại tôn vinh tình yêu lên ngôi. Bởi trong cuộc sống không có gì đẹp và có giá trị hơn một tình yêu đích thực. Tình yêu của con người mới là tình yêu đẹp nhất không gì có thể sánh và mãi ta trân trọng.

Bjoóc cạ mjạc đây tọ hết lừ pỉ vạ noọng

Vỉ xảng chài bjoóc bấu chắc tứn slim

Nhằng noọng xảng chài bứa, dung, slương điếp

Pjốc slim chài them chứ điếp căn.

( Hoa dẫu đẹp chẳng thể sánh với em

Bởi bên anh hoa vẫn là vô cảm

Còn em bên anh dịu dàng đằm thắm

Thức dậy trong anh bao hạnh phúc yêu thương).

Một nhà thơ từng đi đó đây và không ít kinh nghiệm, vốn sống cũng như không ít vốn tích lũy trong sáng tác, ấy vậy mà vẫn có một thi phẩm anh nói lời khiêm tốn mong được học hỏi nhiều điều. Ta cùng ngượng ngùng với nhà thơ bởi những câu thơ tác giả tự nhắc với lòng mình    

Ngoòng slon đuổi nhả

Sắc hết đảy kheo

Ngoòng slon đuổi hai

Sắc hết đảy lủng.

(Mong học được cỏ

Mải miết làm xanh

Mong học được trăng

Mải mê làm sáng).

Với gần năm mươi bài thơ trong tập, Nhà thơ Dương Khâu Luông đã gửi đến bạn đọc yêu thơ những cảm xúc chân tình, mộc mạc dễ mến. Những câu thơ thực sự làm ấm lòng người. Bạn đọc sẽ được trở về với tuổi thơ, nơi ấy có dòng sông hiền hòa, có con suối nhỏ xanh trong, thơ mộng, có cánh chim bay, có bông hoa nở, có lời mẹ ru, có thửa ruộng bậc thang và con đường quê yêu dấu...Bạn đọc sẽ được thưởng thức, cảm nhận âm thanh của núi rừng quen thuộc với tiếng gió, tiếng lá; tiếng nước róc rách, rì rào vô tận cùng với hình ảnh cánh cò trắng muốt đang bay… Và có người hàng xóm lâu lâu không về bỗng nhớ. Bạn đọc hãy chạm tay vào lòng yêu thương sẽ thấy trái tim mình thổn thức trước hình ảnh chàng trai cô gái bịn rịn chia tay khi tan lễ hội trở về, để rồi ngày đêm lại nhớ nhung đến cháy lòng. Tất cả đã làm nên một phong cách thơ " Dương Khâu Luông" giản dị, trong trẻo, đằm thắm, đậm bản sắc văn hóa Tày. Phong cách đó đã làm cho thơ Dương Khâu Luông neo lại trong lòng bạn đọc. Không phải trong tập thơ không có những hạt sạn nhưng những gì mà tập thơ đem lại là rất quý, rất đáng trân trọng. Mong rằng nhà thơ sẽ còn phát huy và góp phần làm phong phú thêm cho thơ ca dân tộc miền núi cũng như thơ ca của cả nước./.                                                                              

                                

(1). Tập thơ song ngữ Tày - Việt: Phác noọng dú tin phạ quây ( Gửi em ở phương trời xa), NXB Văn hóa Dân tộc- 2016 của Dương Khâu Luông

 

(2).Nhà thơ Giang Nam.

Tác giả:  HOÀNG THỊ ĐIỀM
Nguồn: