Skip Ribbon Commands
Skip to main content

GIẤU CON TRONG BUỒNG

Ông Ty ra sức thuyết phục những người thân trước kia là nhân viên đã từng chịu ơn ông để vay thêm mấy khoản tiền lớn, tiếp tục xây dựng, hoàn thiện cửa hàng đặc sản rừng ở đầu phố. Nhưng khổ một nỗi, thằng Nhất đứa con trai duy nhất của ông mới bị mắc nghiện ma túy. Tuy chưa ai biết chuyện, nhưng cứ để nó đi ra khỏi nhà thì trước sau cũng bị lộ, chắc chắn không ai dám cho ông vay tiền, sẽ ảnh hưởng xấu đến việc khai trương cửa hàng. Ông bàn tính mọi nhẽ với bà vợ, rồi đi đến quyết định giấu con trong buồng một thời gian. Chờ vay đủ tiền, khai trương cửa hàng xong, ông sẽ kín đáo đưa nó đến một nơi thích hợp để chữa trị, lúc đó mọi chuyện đã rồi.

   Sáng muộn, ông Ty vạch tấm màn gió ở cửa buồng nhìn vào, thấy thằng Nhất nằm ngoẹo đầu hai tay xoa gãi khắp người. Nhìn đứa con đua chơi với lũ bạn xấu sinh hư, ông muốn xông vào đánh tan mặt nó cho hả giận, song nghĩ đến những khoản tiền nơi ông Bật, bà Bông, cô Yến, anh Cò, mỗi người đều hứa cho ông vay ba mươi triệu đồng xây dựng cửa hàng và làm vốn; lão Tánh trước cùng cơ quan chuyên xà xẻo vật tư lẽ ra bị đuổi việc, song ông che chở xin cho chỉ bị “khiển trách”, giờ làm ăn khấm khá cũng hứa cho ông vay hữu nghị năm mươi triệu đồng. Những khoản tiền ấy cứ rực rỡ trước mắt khiến ông Ty phải dằn lòng nuốt cơn giận dữ đứa con hư. Ông dỗ dành mong thằng Nhất chấp thuận để ông xích chân nó ở trong buồng không được thò mặt ra phòng khách. Lúc đầu, Nhất vùng vằng không nghe, ông liền hứa mua cho nó một chiếc xe máy liên doanh mới tinh để mấy hôm nữa vi vu trên mọi nẻo đường cho quên cơn thèm thuốc. Rồi ông tháo chiếc nhẫn vàng hai chỉ mặt vuông ở ngón tay áp út của ông, đeo luôn vào ngón tay giữa cho nó để làm tin. Lúc ấy nó mới bằng lòng theo sự điều khiển của ông.

   Thằng Nhất nằm trên giường ghếch cái chân bị xích lên thang ngang của khung cửa sổ hậu, bởi chiếc vòng sắt đã khoanh chặt cổ chân nó liền với chuỗi xích sắt phi sáu; đầu dây kia là chiếc khoá khoá chuỗi xích dài ấy vào một chấn song sắt xoắn phi hai mươi. Mặt giường, những chiếc mắt xích khoanh thành đống bên mông vừa cộm vừa tích nhiệt làm thân thể nó bứt rứt khó chịu. Khi tiểu tiện nó trườn xuống với lấy cái bô, chuỗi dây xích ngoằn ngoèo như con rắn cạp nong ngậm chặt chân nó.


Mấy ngày qua, thằng Nhất được ông bà Ty cho ăn uống mọi thứ ngon lành, song nó vẫn không tránh khỏi cơn thèm thuốc. Chốc một nó lại đập chân, đập tay xuống giường đành đạch, rồi ngoạc mồm ngáp dài kêu oai oái, gầm gừ u ú như tiếng chó đẻ. Và nó luôn mồm lảm nhảm: “Ôi Khoái... Khoái ơi... cho xin một hơi Khoái...Khoái ơi…”.

Ở gian nhà ngoài, ông Ty đang gọi điện thoại giao dịch việc huy động vay vốn cũng đành hạ máy, ngờ ngợ về cái từ khoái ơi... Sau, ông chậc lưỡi tự hiểu ra cái từ “khoái là sung sướng. Ông rón rén đứng sát cửa buồng, cắn chặt hai hàm răng nuốt giận, nhẹ giọng: “Con ơi... đừng quật quã gầm gừ như thế!” - Thằng Nhất oằn oại thân thể, cố lê xích ra gần cửa buồng, nói: “Ứ ừ cho tôi ra ngoài cơ, tôi thèm ánh sáng lắm!..” - Ông Ty chắn cửa buồng, lắc đầu: “Không ra ngoài được! Nhỡ mọi người trông thấy bộ mặt nhợt nhạt của con là họ phát hiện ra con mắc nghiện ma tuý thì chẳng ai dám cho bố vay tiền. Cố mấy ngày nữa vay được tiền, khánh thành và khai trương cửa hàng xong, bố sẽ mua xe máy cho con!..” - Nhất ngoảnh đầu, gãi cổ gãi tai, nhai nước miếng tóp tép: “Như ừm... như ừm... nhưng ngứa ngáy khó chịu quá! - Ông Ty ngẫm nghĩ một chút rồi móc túi xắc lấy ra mấy bao thuốc lá ba số đưa tận tay nó, nói nhẹ: “Thôi, mỗi khi thèm thuốc kia, con cứ rít thuốc này cho quên, nhá!” Rồi ông dìu Nhất lên giường. Chuỗi xích sắt loằng ngoằng va cả vào mắt cá chân làm ông vấp ngã lao đầu vào tường đau điếng. Nhất cuống quýt bóc thuốc lá rút mấy điếu châm lửa rít lấy rít để nhả khói mịt mờ khung trời cửa sổ. Nó lại nối điếu này sang điếu khác hút cho thật đã rồi nằm vật ra giường với đôi mắt lờ đờ đỏ đọc.


   Ông Ty nhìn đứa con trai mà trước kia ông hằng yêu quý chiều chuộng, giờ nó như thế này ông chỉ còn biết đau lòng ngước nhìn lên nóc nhà nơi có mấy viên ngói vỡ hở trắng trời mà thở dài thườn thượt. Rồi ông từ từ bước ra ngồi bên bàn, đặt hai tay lên đầu bóp óc suy nghĩ cố thảo một bài “đít cua” thật kêu để chuẩn bị cho ngày khai trương cửa hàng đặc sản rừng. Ông định bụng, hôm ấy ông sẽ mặc bộ comlê, thắt caravát, đội mũ phớt, đeo kính trắng đứng lên bục cao đọc vanh vách những lời khai trương thật hấp dẫn và tình cảm để có những tràng pháo tay vang dội gây ấn tượng mạnh.

Ông đang say sưa nghĩ và viết, bỗng có tiếng người gọi to ở phía ngoài: “Bác Ty ơi, mở cổng cho cháu vào nhà với!” - Ông Ty ló đầu qua cửa, thoáng thấy người vừa gọi đích thị là trung uý Trần Bình công an khu vực, ông hơi bối rối đặt bút xuống bàn, ra mở cổng.

Giáp mặt Bình, ông đưa tay hời hợt bắt: “Bình đấy hả, có việc gì thế cậu?” - Trần Bình tươi cười: “Chào bác Ty!” - “Ờ!” - Ông Ty phát ra một tiếng ờ rồi xoay người đi vào.

   Bình chủ động đi trước ông Ty, và bước hẳn vào nhà mới hỏi:

-   Em Nhất có nhà không bác?

-   À, em nó đi ôn thi mấy tuần nay rồi! - Ông Ty trả lời xong thì bấm điện thoại di động ngẩng mặt gọi vờ:“Ờ ờ... tôi Ty đây... cứ yên tâm, mình đến ngay bây giờ!” - Rồi ông đút nhanh điện thoại vào túi áo, cười hề hề bắt tay Bình: “Chậc, cậu thông cảm khi khác đến chơi! Giờ mình phải đi dự tiệc với anh Tinh trên ủy ban tỉnh, nhá... nhá!..”

   Trần Bình hiểu ngay ông Ty giở bài đuổi khéo mình, anh thoáng nghĩ: “Dẫu sao cũng phải nhắc nhở bước đầu”:

   - Thôi được, bác không muốn tiếp tôi thì bác cứ đi! Nhưng tôi nói đại ý thế này: Theo nghiệp vụ điều tra của công an, kết hợp với sự phản ảnh của nhân dân, em Nhất nhà này mắc nghiện ma tuý rồi đấy!

Ông Ty chợt bợm, gan ruột co thắt. Nghĩ bây giờ đã “trót thì phải trét”, ông liền trợn trừng mắt tỏ ra “cây ngay”, nghiêm giọng:

   - Anh nói cái gì, con tôi nó đang đi ôn thi đại học ở bản Pác Ngòi. Anh đừng có mà giở cái thói “bắt nọn” ra với tôi nhá! Chẳng gì tôi cũng đã từng là cán bộ phụ trách khối, trong đó có cả cái ngành của các anh đấy!

-   Vâng, nhưng thưa bác, tôi không bắt nọn bác đâu! Việc ngày xưa là một thời vẻ vang của bác! Còn hiện tại, mọi tình hình trong khu vực chúng tôi đều nắm được cả.Nhất là trong phong trào xây dựng đời sống văn hóa mới ở thôn, làng, tổ phố càng không thể để người dân nào mắc vào các tệ nạn xã hội và càng không thể để có tệ nạn thanh thiếu niên nghiện hút, tiêm chích ma túy... Tôi muốn em Nhất mới mắc nghiện thì gia đình bác nên tự nguyện báo với uỷ ban nhân dân phường, xin đưa nó đến Trung tâm cai nghiện, chỉ một thời gian sau em nó sẽ trở lại bình thường!

Ông Ty đặt tay lên vai Bình, vừa hất hàm cười xoà vừa thưỡi giọng:

     - Cậu không phải gia…ải thích! Thô…ôi, đã đến giờ mình đi dự tiệc, các anh trên sở của các cậu cũng đang chờ, thông cảm nhé!

Trần Bình rất khó chịu về cái thói “cậy vây cánh cũ của ông Ty, và giờ lại giở trò đóng kịch”, song anh vẫn phải điềm tĩnh, kiên quyết:

   - Bác khéo viện lí do né tránh sự thật. Nhưng bác lưu ý, một số bạn xấu của thằng Nhất đang tìm cách tính sổ với nó đấy! Sắp tới chúng tôi sẽ chứng minh hành vi phạm tội của chúng cho gia đình bác thấy. Thôi, tôi về!

Nói xong Trần Bình bước nhanh ra khỏi cổng. Ông Ty đứng đờ người nhìn theo, hai vai và sống lưng ông tê lạnh, cái miệng cứ thề lề. Song trước mắt ông, các khoản tiền lớn của mọi người đã hứa cho vay với tinh thần “hữu nghị” hẹn giờ này đến lấy làm cơ thể ông ấm lại, và thôi thúc lòng dũng cảm về mọi mưu toan. Ông xuống bếp căn dặn bà vợ ở nhà trông nom thằng Nhất cẩn thận, để ông kín đáo cắp cặp đi vay tiền.

*

   Cánh cổng ngõ vừa mở, ông Ty gặp một thanh niên trẻ đang đứng cầm bút ghi những con số vào quyển sổ có hàng chữ to: “Kiểm tra công tơ điện. Anh ta không cần biết người vừa mở cổng là ai, và còn xoay ngang người vừa ghi, vừa khẽ đọc: Đã kiểm tra được 10 công tơ điện thuộc tổ 5 khu 6

Liếc nhìn hàng chữ cái ở quyển sổ điện, và nghe qua khẩu khí của anh thanh niên đó, ông Ty nghĩ đây là nhân viên tổ điện lực mới thay đổi. Ông chững lại, chủ động ướm hỏi: “Anh đi ghi số và kiểm tra công tơ điện đấy à?” - Anh thanh niên đó vẫn không ngẩng đầu nhìn xem là ai. Tay anh ta cứ ghi, miệng lẩm bẩm trả lời: “Còn một vài công tơ điện treo ở đầu nhà trong, ngày mai dứt khoát phải chuyển cả ra ngoài hộp chính để tiện việc kiểm ghi! Giờ bác ở nhà cho cháu vào kiểm tra và ghi nốt số điện tháng này nhá?”

Ông Ty thoáng nghĩ: “Tiền có đồng, điện có số. Mình đang vội đi nhận mấy khoản tiền lớn kẻo lỡ cơ hội. Anh thợ điện non trẻ này vẻ cũng ít thời gian thì...” Ông đành tặc lưỡi: “Chậc, tôi đang vội đi giải quyết việc trọng đại! Có bà ấy ở nhà đấy, anh cứ việc vào làm phận sự, nhá!”

Anh thanh niên im lặng. Ông Ty mỉm cười, rảo bước trên nẻo đường tiểu ngạch đi ra phố.

Thấy ông Ty đi đã xa, anh thanh niên đó mới bước vào sân đứng trước công tơ điện ở chái nhà, nghiêng ngó xung quanh một chút rồi ghi ghi, chép chép...

Bà Ty đang rán mẻ cá to dưới bếp, thấy bóng người lạ đến nhà thì bỏ bếp lên nhanh, hỏi gấp: “Có việc gì thế anh?”

Anh thanh niên không trả lời, chỉ gật đầu một cái rồi lại chăm chú ghi, miệng lại lẩm bẩm: “Chín mươi mô...ốt số...”

Bà Ty mỉm cười, gật gật đầu vẻ thông cảm cho “người nhà điện thường lì xì kiểu thế”. Chờ anh ta ghi xong, bà mới chào rơi: “Anh ghi số điện xong thì vào nhà mà uống nước!..” - “Cảm ơn bà!” - Anh thanh niên liền rảo bước vào nhà đứng bên bàn nhìn quanh, vẻ ngạc nhiên hỏi: “Ô, nhà ta sao vắng vẻ thế ạ?”- Bà Ty lúng túng khó xử, nói năng không bình thường: “À hà…ông nhà tôi ra phố có chút việc... còn thằng em nó đang đi ôn thi ở Bản Vàng cơ!” - “Thế ạ!” - Anh thanh niên đó đặt quyển sổ lên bàn, và ngồi luôn xuống ghế vừa ghi chép tính toán, vừa hỏi: “Nhờ bà cho cháu ngồi đây cộng sổ điện một chút nhá?..” - Bà Ty nhốt người ậm à ậm ừ đứng án ngữ cửa buồng, liếc mắt thấy thằng Nhất vẫn nằm há mồm ngủ. Song bà chột dạ bởi cửa buồng chưa khoá nên càng sốt ruột nghĩ cách nào đó để anh thợ điện này ra khỏi nhà cho hợp lý. Chợt sực nhớ chảo cá đang rán để to lửa, bà vừa rảo bước xuống bếp, vừa nói: “Tôi xuống nhà lật cá rán kẻo cháy hết, tí tôi lên!”- Bà Ty vừa xuống đến cửa bếp thì bất chợt cơn mưa rào ập xuống, sấm chớp kéo dài. Thừa cơ, anh thợ điện ngó trước ngó sau. Không thấy bóng ai liền ghé mắt qua cửa buồng. Biết chắc bóng thằng Nhất đang ngủ, anh ta xộc luôn vào túm ngực áo đối tượng gọi giật giọng: “Nhất, dậy tao bảo” - Nhất giật thột chồm dậy, hốt hoảng: “Ôi...ôi... Khoái đấy à... Sao mày vào được đây, bố mẹ tao đâu?” - “Bố mày đi ra phố, mẹ mày đang rán cá bị cháy, ngoài trời mưa to sấm chớp ầm ầm... Ô, mày bị xích chân à?” - Nhất ngoẹo đầu nói:

   - Ừ, bố tao giấu con nghiện theo kiểu này! Ối giời ơi tao thèm hít quá Khoái ơi cho tao xin một tép?..

   Khoái, tên cáo già giả làm thợ điện ấy gằn giọng:

   -   Không co...òn!

Nhất khẩn khoản nằn nì:

   -   Mày tiếc tao à... cho tao ngửi giấy gói thuốc một tí cũng được...

   Khoái xẵng giọng:

   - Đã bảo không còn! Giờ mày phải đưa ngay cho tao ba triệu đồng để trả tiền thuốc mua chịu của lão Hải xồm. Nếu không, đệ tử của lão ấy sẽ đón đường đánh chết.

-   Nhưng ngót tuần nay tao bị xích chân thế này thì kiếm đâu ra tiền?

-   Mặc kệ mày! - Chợt Khoái trông thấy chiếc nhẫn vàng to ở ngón tay giữa của Nhất, nó túm luôn cả bàn tay ấy: A, mày có nhẫn vàng mặt vuông cơ à... thế thì tháo ra đưa tao?

   - Không được, nhẫn này là của ông già tao!

Khoái rút con dao găm giắt ở bụng giơ trước mặt Nhất:

   - Của ông già là của mày. Tháo ra không tao cắt đứt ngón tay này. Mày mất ngón tay, người ta sẽ quy tội bố mày. Nào, tháo nhẫn ra nhanh lên!

   - Không được! - Nhất lắc đầu quầy quậy - Khoái liền đặt lưỡi dao vào ngón tay đeo nhẫn của Nhất cứa mạnh một nhát toé máu tươi: “Không đưa này!” - “Ôi đau quá, đừng cắt đứt ngón tay tao!” - Nhất hoảng hốt van xin. -Khoái hất hàm: “Thế thì để yên cho tao tháo nhẫn, không được kêu!”

Trong tích tắc, Khoái đã tháo được chiếc nhẫn ở ngón tay Nhất, rồi lao nhanh xuống sân biến khẩn.

Thằng Nhất giữ chặt ngón tay cho máu đỡ chảy, đôi chân nó run rẩy lê xích ra đến cửa buồng thì dây xích căng ghì cổ chân. Nó đành đứng nhìn với theo thằng cò mồi ác độc, miệng chỉ biết mếu máo không dám kêu to.

*

Thoáng thấy bóng người vút ra cổng trong lúc còn mưa, bà Ty vội bỏ bếp đội nón chạy lên nhà thì không thấy nhân viên điện lực đâu, mà chỉ thấy thằng Nhất gục đầu vào cánh cửa buồng với bàn tay ròng ròng máu đỏ. Giờ bà mới nhận ra tên nhân viên kiểm tra điện lực đó là giả. Bà nâng tay Nhất khóc gào: “Ôi sao tay con tôi lại bị thế này?..” Cũng vừa lúc ông Ty mặt hầm hầm trên đường đội mưa về với bộ quần áo ướt sũng và chiếc cặp lép kẹp vì những lời “hiêu nai hứa hão” của bọn nhân viên cũ. Linh tính có điều chẳng lành nữa, ông bước nhanh vào nhà. Quả nhiên thấy mặt thằng Nhất tái mét, miệng đầy nhớt dãi; còn vợ ông thì vừa khóc, vừa lau máu ở bàn tay con để băng bó. Mặt ông biến sắc, chân tay luống cuống, miệng ấp úng: “Làm sao...làm sao thế này?.. Hỏng ráo cả rô…ồi!” - Ông vội nhấc tay Nhất lên để cùng băng bó thì không thấy chiếc nhẫn vàng ở ngón tay nó nữa. Ông giật giọng hỏi: “Chiếc nhẫn vàng mặt vuông đâu?..” Rồi ông lắc chao đầu, dằn lòng nhớ lại lời nói của Trung uý Trần Bình:“Bạn xấu của thằng Nhất đang tìm cách tính sổ nợ...”- Ông chua chát lẩm bẩm:“Thì ra cái thằng lúc nãy giả làm thợ điện để lọt vào đây, chính là thằng Khoái cò mồi bán herôin cho thằng Nhất?”

Bà Ty nhăn mặt nói với ông Ty:

- Ông ơi, tôi sơ ý lúi húi dưới bếp trong lúc trời mưa to, chẳng ngờ thằng khốn giả làm thợ điện đó dùng dao cắt ngón tay con mình để rút chiếc nhẫn rồi biến mất. Vết thương này nặng, phải đưa nó đi bác sĩ khám kẻo nhiễm trùng hỏng cả bàn tay.

   Ông Ty rút chiếc chìa khoá xích đưa, nói:

- Thôi, bà hãy mở khoá tháo xích chân cho con rồi đưa nó đi bệnh viện ngay! Còn tôi sẽ lên Công an phường thành khẩn khai hết sự thật!..

Nói xong, ông Ty thở dốc một hơi, quẳng chiếc cặp rỗng không vào buồng, đứng lặng người thốt khẽ: “Chao ôi!Chỉ tại mình mê mải mưu tính cơ đồ trên đồng vốn của người khác nên để đứa con mắc nghiện. Anh Trần Bình công an khu vực đã chân tình nhắc nhở thế mà mình không chịu nghe! Giờ cứ cố tình giấu con trong buồng hòng lừa dối xã hội thì chỉ càng làm hại con, và làm hại danh dự gia đình mình!

Tác giả:  PHẠM NGỌC HƯNG
Nguồn: